Tôi vẫn độc bước trên con phố ấy, ngày nào cũng vậy, tôi luôn dành vài phút để lượng qua con phố này, nơi mà tôi và nhỏ từng có những phút giây ngọt ngào.
Trời mỗi lúc mưa càng nặng hạt, nhỏ không có ở đây, chỉ mình tôi trong tiếng mưa buồn. Tiếng mưa như xé lòng bóp nát trái tim tôi. Tiếng mưa như nói với tôi rằng" tôi ơi, đừng chờ nữa,...", Chờ, tôi đã chờ. Tôi chờ nhỏ từ khi tôi nhận thấy rằng tôi sắp mất nhỏ,và sự thực tôi đã mất nhỏ.
Tôi yêu nhỏ lắm, không biết tôi yêu nhỏ từ bao giờ. Cho tới tận bây giờ,nhỏ vẫn chưa nhận ra được tình yêu của tôi giành cho nhỏ. Có lẽ đối với nhỏ, tôi chỉ là người anh trai đáng kính.
Tại sao? Tại sao tôi không thể nói lời yêu với nhỏ, tại sao tôi lại im lặng để tuột mất nhỏ,..hàng trăm câu hỏi tại sao tôi luôn đặt ra cho chính mình nhưng chung qui chỉ có một đáp án. Và không ai khác có thể trả lời cho câu hỏi này, trừ tôi. Vậy mà tôi vẫn không thể thắng nổi con người của mình. Tôi quá yếu đuối chăng?
Dòng người đổ về mỗi lúc một đông, tôi mong mỏi hình ảnh của nhỏ xuất hiện đâu đó ở nơi này. Bờ môi tôi cháy bỏng, tim tôi đập càng nặng nhịp khi tôi nghĩ về nhỏ. Những giọt mưa kia không thể làm xoa dịụ nỗi khác khao trong tôi. Một bản tình ca của shop nào đó vang lên càng làm cho tôi thêm nhiều tâm trạng,...
Tình yêu của tôi gửi vào mây gió, nhờ gió mang theo thông điệp tình cảm chân thành của tôi. Ở nơi nào đó, nhỏ nhận được những thông điệp này,nhỏ có thể hiểu và yêu tôi hơn. Tôi yêu nhỏ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét