Mỗi lần tôi nghĩ về nó là tim tôi lại đau quặng lại, không bik tôi đã yêu nó từ bao giờ, và cũng không bik tại sao tôi lại yêu nó.
Tôi luôn cầu mong sự tốt đẹp đều hướng vào nó, làm tất cả cho nó. tuy nhiên, tôi luôn giấu tình yêu của tôi đi, chỉ mình tôi bik, mìh tôi chịu đựng. nó còn quá bé bỏng để hiểu điều đó. tôi bik, nó sẽ không chấp nhận tình yêu của tôi, nó coi tôi như người anh của nó, nó quí tôi,nhưng cái tôi cần nhất là tình yêu của nó thì nó lại khong có
Nó vô tư còn tôi thì mòn mỏi, héo úa trong sự dằn vặt của lương tâm. tôi luôn đấu tranh với chình mỉnh rằng có nên yêu nó khong đây, mỗi lần tôi cố gượng lấy từ k là mỗi lần tôi đau nhói.
muốn nhất máy gọi: alo, e ơi anh nhớ em nhiều, mõi làn hình ảnh nó hiện lên trong tôi, vậy mà tôi cũng không làm được. tôi khong thể làm điều đó, bởi tôi bik, nếu tôi nói với nó như vậy thi tôi sẽ mất tất cả, mất nó và mất luôn cả con người tôi.
ôi! sự nghiệt ngã, đau làm sao. chán chường đến nhường nào. Phấn đấu làm cái gì chứ, một tình yêu không giám bộc lộ, vậy thì còn phấn đấu và sống vì cái gì.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét